dường như giá trị về hạnh phúc của mỗi cá nhân đều rất khác nhau, và bọn họ không bắt buộc đứng bên trên hạnh phúc của bản thân để phán xét hạnh phúc của tín đồ khác tương tự như đem hạnh phúc bản thân ra làm thước đo rồi áp để cho phần đa người.

Bạn đang xem: Suy bụng ta ra bụng người


*

Thật ra anh Y là fan tốt, chỉ có điều cùng với anh ấy thì quá trình là trên hết, anh vui với mọi gì mình vẫn làm, tận hưởng từng khoảng thời gian ngắn của công việc. Chỉ có điều anh đặt kì vọng vào X vượt lớn, đến nỗi nó thành sự áp đặt. Biết X có công dụng làm các bước có khi còn tốt hơn anh Y đề nghị anh cố gắng đào chế tạo và gửi X vào một trong những guồng công việc giống anh với hi vọng một ngày cậu tiêu biểu hơn, nhưng lại chưa bao giờ anh dừng lại và thử lắng nghe tâm tư nguyện vọng thật sự từ X.

Còn tôi thì có niềm tin rằng tôi chẳng bao gồm một bài xích thuyết giảng dài dòng hay thiết bị nước "dụ dỗ" gì giành cho X cả. Tôi chỉ nói đúng một câu: "Hãy làm gì mày thấy hạnh phúc!".

Dường như quý giá về niềm hạnh phúc của mỗi người đều rất khác nhau, và chúng ta không bắt buộc đứng trên hạnh phúc của chính mình để phán xét niềm hạnh phúc của tín đồ khác cũng giống như đem hạnh phúc bản thân ra làm thước đo rồi áp đặt cho rất nhiều người.

Có bạn yêu quá trình và dành nhiều phần thời gian mang lại nó, kia là niềm hạnh phúc của họ.

Có người mong muốn lập gia đình ổn định rồi lo cơm trắng áo gạo tiền, kia là niềm hạnh phúc của họ.

Xem thêm: Mạc Văn Khoa Và Vợ - Vợ Chồng Mạc Văn Khoa Bên Con Đầu Lòng

Có fan lại chỉ ao ước làm đều gì thoải mái, không ràng buộc, rong nghịch đây đó khắp nơi, kia là hạnh phúc của họ.

Mọi niềm hạnh phúc đều đáng nhấn được niềm vui của hạnh phúc đáp lại.



Ở tuổi ngay sát 90, một người bị bệnh tôi từng điều trị tất cả nói lại với tôi rằng:"Hôm trước tôi đi trên một nhỏ đường, bước được cha bước tí thì vấp váp vào cái hố nhỏ; tôi về dặn con tôi lần cho tới có đi vào đoạn đường ấy nhớ để ý cái hố; con tôi vâng lời, ở đầu cuối hôm con đi qua người ta lấp loại hố lại rồi, cơ mà đi được mấy bước sau ấy lại tí vấp váp phải một chiếc thanh sắt ai đó để rơi ra.

Con tôi về dặn lại cháu tôi nhớ đến thanh sắt, con cháu tôi vâng lời, tuy nhiên hôm ấy gồm ai đó lại lấy thanh fe đi rồi, con cháu tôi sướng định chạy về khoe, không xem xét vũng nước ngay lập tức đó vắt là trượt chân ngã, may nhưng không sao.

Lúc ấy tôi bắt đầu thấy mình hồ nước đồ gắng nào, cuộc sống luôn thay đổi và tín đồ ta thường xuyên nghĩ bản thân trải nghiệm nhiều hơn thế mà hướng lại điều đó cho những người đi sau. Họ thiếu hiểu biết nhiều rằng đề xuất của mọi người là rất khác nhau và tự mọi người đều sẽ đề xuất học những bài học kinh nghiệm của riêng biệt họ."

Hạnh phúc cũng vậy! Tự mọi người sẽ yêu cầu tìm ra hạnh phúc cho chính mình, nuôi chăm sóc và chăm sóc nó. Đó bắt buộc là lắp thêm hạnh phúc có thể lan toả nhằm ai nấy tìm tòi cũng vui lây, cũng niềm hạnh phúc cùng mình; chưa hẳn là thứ hạnh phúc mang ra nhằm khoác lên cho tất cả mọi người bất cứ thế nào.

* nội dung bài viết thể hiện nay quan điểm cá nhân của tác giả.


.Ba điều kiêng kị trong đời: Đừng xây nhà quá to, chớ cho con cái rất nhiều tiền, chớ tự ăn trộm mình khi vào bệnh dịch viện